Ngày càng nhiều trường mầm non ở các đô thị và khu đô thị mới có xe đưa đón. Với gia đình làm giờ hành chính hoặc ở xa, đây là dịch vụ giải quyết đúng vấn đề của mình.
Nhưng đây cũng là khâu duy nhất trong ngày mà con ở một mình với người của trường, ngoài khuôn viên trường. Vì vậy nó cần được hỏi kỹ hơn mọi dịch vụ khác — và phụ huynh có quyền hỏi đến cùng.
Điểm danh: câu hỏi quan trọng nhất
Bỏ quên trẻ trên xe là sự cố nghiêm trọng, và điểm chung của mọi vụ đã xảy ra là không có ai kiểm lại xe sau khi trẻ xuống hết. Vì vậy hãy hỏi thẳng và hỏi cụ thể:
- "Trên xe có người đi kèm ngoài lái xe không ạ?" Phải có, và đó phải là người của trường chứ không phải phụ xe thời vụ.
- "Cô điểm danh mấy lần ạ?" Cần ít nhất ba mốc: khi trẻ lên xe, khi trẻ xuống xe, và khi vào tới lớp.
- "Sau khi các cháu xuống hết, ai đi kiểm lại toàn bộ xe ạ?" Đây là câu quyết định. Phải có người đi dọc xe, nhìn xuống từng hàng ghế, kể cả hàng cuối, rồi mới khoá xe.
- "Nếu một cháu vắng mà gia đình không báo thì trường làm gì ạ?" Câu trả lời đúng là: gọi cho gia đình ngay trong buổi sáng. Nhiều sự cố lẽ ra đã được phát hiện ở bước này.
- "Trường có ghi lại danh sách lên xuống mỗi chuyến không ạ?" Ghi ra giấy hoặc trên phần mềm đều được, miễn là có lưu.
Nếu trường trả lời vòng vo ở câu số 3, đó là thông tin đáng lưu ý — không phải để bắt lỗi, mà là chỗ nên đề nghị trường bổ sung quy trình.
Những điều nên hỏi tiếp về chuyến xe
- Xe của trường hay xe thuê ngoài, ai chịu trách nhiệm khi có chuyện.
- Bao nhiêu cháu một xe, có ai phải ngồi chung ghế không.
- Xe có dây an toàn không, cô có nhắc thắt không.
- Chuyến kéo dài bao lâu — con là điểm đầu hay điểm cuối. Ngồi trên xe một tiếng mỗi sáng là quá dài với trẻ mầm non.
- Xe có điều hoà không, mùa nóng thì trên xe nhiệt độ thế nào.
- Trẻ say xe thì cô xử lý ra sao.
- Xe hỏng hoặc tắc đường thì trường báo gia đình bằng cách nào.
- Đón trả tại điểm nào: tận nhà hay điểm tập trung; ai giao con cho ai.
Giao và nhận con — phải rõ ràng từng bước
- Buổi sáng: người nhà giao con tận tay cô đi kèm, không thả con ở cửa xe rồi đi.
- Buổi chiều: cô chỉ giao con cho người có tên trong danh sách. Đổi người đón thì báo trước, không nhắn miệng qua con.
- Nếu chưa có ai ra nhận, cô phải giữ con trên xe hoặc đưa về trường, không được để con tự đi vào nhà.
- Nhà mình phải có người chờ sẵn đúng giờ — trễ vài phút là cả xe phải đợi, và cô dễ bị áp lực làm nhanh cho kịp.
Dặn con những gì
Trẻ mầm non không tự cứu mình được, nhưng vài điều dặn sớm vẫn có ích:
- Ngồi yên tại chỗ, không đứng lên, không chạy trong xe khi xe đang chạy.
- Xuống xe thì đi cùng cô, không tự chạy trước.
- Nếu con thấy mình còn ở trên xe một mình: bấm còi nếu với tới, đập cửa kính, kêu to. Dạy bằng cách chơi thử cho vui, đừng doạ.
- Không ngủ gục xuống sàn hay nằm dài trên hàng ghế cuối — đây chính là chỗ người kiểm xe dễ nhìn sót nhất.
Việc của gia đình mỗi ngày
- Con nghỉ học thì báo trường TRƯỚC giờ xe chạy, không đợi tới lớp mới báo. Đây là việc nhỏ nhưng nó là mắt xích giúp trường phát hiện trẻ vắng bất thường.
- Lưu số của cô đi kèm và của lái xe, không chỉ số văn phòng trường.
- Nhắn cô khi có gì đặc biệt: con mệt, con say xe, hôm nay có người khác đón.
- Hỏi con mỗi chiều về chuyến xe — hỏi nhẹ, hỏi đều. Trẻ kể không đầu đuôi nhưng thái độ thì thật.
Khi nào nên cân nhắc không dùng xe đưa đón
- Trường không trả lời rõ được quy trình kiểm xe.
- Không có người đi kèm, chỉ có lái xe.
- Chuyến quá dài so với tuổi của con.
- Con quá nhỏ — với trẻ nhà trẻ, gia đình đưa đón vẫn là phương án nên ưu tiên nếu thu xếp được.
- Con say xe nặng, mỗi sáng lên xe là một cực hình.
Điều nên nói ở họp phụ huynh
Quy trình xe đưa đón là thứ cả lớp cùng hưởng lợi khi có người nêu. Những đề xuất cụ thể thường được tiếp thu:
- Có sổ hoặc bảng điểm danh ba mốc, ký xác nhận.
- Người kiểm xe cuối chuyến ký vào sổ mỗi ngày.
- Trường gọi gia đình khi trẻ vắng mà không báo.
- Nhóm tin nhắn của tuyến xe, báo khi xe sắp tới và khi đã tới trường.
Đề xuất cụ thể dễ được làm hơn nhiều so với một câu chung chung về an toàn. Và một cuốn sổ điểm danh ba mốc thì không tốn gì ngoài một thói quen.