Đà Lạt, Mộc Châu, Sa Pa, Tam Đảo, Măng Đen, Bắc Hà, Đồng Văn — và hàng trăm xã nằm trên các tuyến đèo khắp cả nước. Ở đó, quãng đường tới trường không dài nhưng có ba thứ mà nơi khác không có: sương mù, dốc và cua khuất.
Bài này viết cho gia đình đưa con đi học trên những tuyến đường đó, và cho cả chuyện chọn chỗ gửi ở vùng cao.
Sương mù buổi sáng — quãng nguy hiểm nhất
Ở vùng cao, sương mù thường dày nhất vào đúng giờ đưa con đi học: sáng sớm, và những hôm trời vừa mưa xong. Đặc điểm của sương mù là nó làm người lái tự tin hơn mức an toàn — nhìn thấy vài chục mét thì tưởng là đủ.
- Bật đèn xe cả ban ngày khi có sương — để người khác thấy mình, không phải để mình thấy đường.
- Đi chậm hơn hẳn ngày thường và giữ khoảng cách xa hơn.
- Không vượt trong sương mù, không vượt ở cua.
- Bám mép đường bên phải, nhưng đừng sát quá vì lề đèo hay lở.
- Sương mù dày quá thì dừng lại chờ ở chỗ an toàn, hoặc cho con nghỉ học một hôm. Nghỉ một buổi rẻ hơn mọi phương án khác.
- Áo con nên có màu sáng hoặc phản quang — trẻ nhỏ ngồi sau xe rất khó thấy trong sương.
Đường dốc và cua khuất
- Xuống dốc dùng số thấp, không rà phanh liên tục — phanh nóng thì mất tác dụng, và điều này đúng cả với xe máy.
- Chở trẻ thì xe nặng hơn, quán tính khác, quãng phanh dài hơn. Đi chậm hơn khi có con ngồi sau.
- Đường ướt, rêu, lá ướt trơn hơn nhiều so với vẻ ngoài.
- Cua khuất: bấm còi nhẹ khi vào cua, đừng cắt cua.
- Mùa mưa: để ý đá lăn và lề sạt — không dừng nghỉ ngay dưới taluy dương.
- Ghế và đai cho con: ở đường dốc, đai an toàn quan trọng hơn nơi khác, vì trẻ ngủ gật trên đèo là chuyện thường.
Rét và ẩm vùng cao
- Buổi sáng lạnh hơn ban ngày rất nhiều — mặc nhiều lớp mỏng, tới lớp thì cởi bớt. Một áo dày duy nhất thì hoặc nóng hoặc lạnh, không điều chỉnh được.
- Che đầu, cổ, bàn chân — ba chỗ mất nhiệt nhiều nhất.
- Sương làm quần áo ẩm: gửi kèm một bộ khô để cô thay cho con khi tới lớp.
- Găng tay khi ngồi sau xe, tay trẻ lạnh rất nhanh.
- Trời ẩm quanh năm: chăn gối dễ ẩm mốc, phơi được nắng hôm nào thì phơi.
Chọn chỗ gửi ở vùng cao
- Hỏi điểm trường lẻ gần nhà trước. Ở vùng đèo dốc, gần hơn hai cây số có giá trị hơn nhiều so với một trường to ở xa.
- Hỏi lớp có kín gió không, trưa các cháu ngủ ở đâu, có chỗ sưởi không.
- Hỏi bữa ăn có nóng không — bữa nóng giữa ngày lạnh là thứ quan trọng hơn ta tưởng.
- Hỏi lịch nghỉ khi sương mù dày hoặc rét đậm, và trường báo bằng cách nào.
- Hỏi ở xã về hỗ trợ dành cho trẻ ở xã khó khăn và trẻ dân tộc thiểu số.
Đi chung — cách làm phổ biến và hiệu quả nhất
- Gom vài nhà cùng tuyến, mỗi hôm một người đưa đón cả nhóm. Trên đường đèo, đi cùng nhau an toàn hơn đi lẻ.
- Chốt lịch rõ ràng cho cả tuần, đừng để hôm nào cũng phải hỏi nhau.
- Báo tên tất cả người đưa đón cho cô ngay từ đầu năm.
- Có một người dự phòng khi ai đó bận hoặc ốm.
- Hôm thời tiết xấu thì báo nhau sớm, đừng để một nhà chờ mãi ở điểm hẹn.
Khi phải nghỉ vì thời tiết
- Báo cô mỗi khi nghỉ, và nói khi nào đi lại.
- Giữ giờ ăn, giờ ngủ ở nhà như ngày đi học để không lệch nhịp.
- Nghỉ một, hai hôm thì xoay được; nghỉ cả tuần thì con phải làm quen lại — nên hôm nào đi được thì cố cho con đi.
- Đừng để mùa sương mù thành mùa nghỉ dài: ở nhiều nơi, sương mù kéo dài mấy tháng.
Đi bộ tới trường
Ở nhiều bản, trẻ đi bộ cùng anh chị hoặc cùng nhóm. Vài điều nên dặn:
- Đi sát lề trong cùng, không đi giữa đường dù đường vắng.
- Đi thành hàng dọc, không dàn ngang.
- Áo sáng màu để xe thấy từ xa trong sương.
- Không chơi ở lề taluy, không ném đá xuống vực.
- Trẻ mầm non thì phải có người lớn đi cùng — không giao cho anh chị tiểu học dẫn em trên đường đèo.
Điều vùng cao cho trẻ
Không khí sạch, không gian rộng, cây cối và mùa rõ rệt — trẻ vùng cao có thứ mà trẻ thành phố phải đi xa mới thấy. Và trường ở vùng cao thường ít trẻ hơn, tức cô có thời gian cho từng đứa nhiều hơn.
Cái phải trả giá chỉ nằm ở quãng đường. Nên hai việc đáng làm nhất: đi chậm và bật đèn khi có sương, và gom vài nhà đi cùng nhau.