Mầm non Việt Nam theo vùng, địa phương
Bán trú ở vùng nông thôn và miền núi: câu hỏi quan trọng nhất
Ở vùng núi, bán trú không phải tiện ích. Nó là điều kiện để con đi học đủ ngày.
Mầm non Việt Nam theo vùng, địa phương
Ở vùng núi, bán trú không phải tiện ích. Nó là điều kiện để con đi học đủ ngày.
Mầm non miền núi phía Bắc
Từ tám trăm nghìn tới hai triệu tám trong một tỉnh chưa tới một trăm cơ sở. Khoảng cách ấy là khoảng cách giữa thị xã và bản.
Mầm non miền núi phía Bắc
Lạng Sơn có trung vị thấp nhất nhóm miền núi phía Bắc, Cao Bằng thì cao gần gấp đôi. Hai tỉnh cạnh nhau mà khác hẳn.
Mầm non miền núi phía Bắc
Chín mươi sáu trên một trăm bảy mươi cơ sở là trường mầm non. Ở vùng cao, đó là dấu hiệu của một hệ trường công phủ tới xã.
Mầm non miền núi phía Bắc
Ba tỉnh cộng lại chỉ 120 cơ sở — bằng một phường ở Hà Nội. Ở đây câu hỏi không phải chọn trường nào, mà làm sao con đi học đều.
Mầm non miền Trung và duyên hải
Ngoài Đông Hà, nhiều xã ở Quảng Trị chỉ có một hai cơ sở. Ở đó, câu hỏi đúng là làm sao dùng tốt chỗ đang có.
Mầm non Tây Nguyên
Gần ba trăm cơ sở mà nơi nhiều nhất chỉ tám. Ở Gia Lai, câu hỏi không phải chọn trường nào — mà làm sao để chỗ đang có phục vụ được nhà mình.
Mầm non miền Trung và duyên hải
Tỉnh rộng nhất cả nước, mà ba phường ở thành phố Vinh đã chiếm một phần ba số cơ sở. Khoảng cách ấy là bài toán thật của phụ huynh miền tây Nghệ An.
Mầm non miền núi phía Bắc
Sáu trăm cơ sở nhưng không nơi nào quá mười ba. Ninh Bình là tỉnh hiếm hoi mà ở đâu cũng có lựa chọn, và ở đâu cũng chỉ có vài lựa chọn.
Mầm non miền Trung và duyên hải
Một phường chiếm hơn một phần tư số cơ sở của cả tỉnh. Với phụ huynh ở huyện, con số ấy nói rằng bài toán của mình khác hẳn người ở thành phố.