Con ba tuổi rưỡi, đi bộ được cả trăm mét khi vui, nhưng cứ ra khỏi cổng trường là giơ tay đòi bế. Mẹ xách cặp một tay, bế con một tay, đi bộ ra chỗ gửi xe. Ngày nào cũng vậy, và lưng mẹ thì mỗi ngày một mỏi.
Chuyện này ít ai nói ra vì nó nghe như chuyện vặt. Nhưng nó lặp lại mỗi ngày, và nó nói một điều đáng để ý: con đòi bế thường không phải vì mỏi chân.
Vì sao con đòi bế
- Con mệt thật. Sau một ngày ở lớp, trẻ mầm non thường cạn sức vào đúng lúc tan học.
- Con cần được gần. Xa mẹ cả ngày, được bế là cách nhanh nhất để nối lại.
- Con đói. Trẻ đói thì chân mỏi hơn hẳn, và cáu hơn hẳn.
- Con đi chậm mà người lớn thì vội — bế là cách nhanh nhất, nên nó thành thói quen của cả hai bên.
- Chỗ đông người làm con bất an: cổng trường, chợ, bến xe. Trên tay mẹ là chỗ an toàn nhất.
- Con thấy em bé được bế và muốn giống em.
Cách xử từng lúc
- Bế một lúc ngắn rồi thả xuống. Không cần từ chối thẳng — ôm con một phút ngay lúc tan học thường làm con đủ và tự đi tiếp.
- Cho con ăn nhẹ ngay khi đón: nắm xôi, quả chuối, ít bánh. Rất nhiều cơn đòi bế biến mất sau miếng ăn đầu tiên.
- Đặt mốc thay vì đặt luật: "mình đi tới cái cột đèn kia rồi mẹ bế nhé". Trẻ tuổi này cần mốc nhìn thấy được, không hiểu "một lát nữa".
- Biến quãng đường thành trò chơi: đếm bước, đi theo vạch, bước như con voi, thi xem ai tới cây kia trước.
- Cho con cầm một thứ — cái túi nhỏ, chai nước. Trẻ có việc thì quên đòi bế.
- Đừng mặc cả dài dòng và đừng doạ bỏ con lại. Câu "mẹ đi đây, con ở lại nhé" có hiệu quả tức thì và để lại nỗi sợ thật.
- Đi sớm hơn năm phút — phần lớn xung đột ở quãng này là do người lớn đang vội.
Đừng lo chuyện "bế thì hư"
- Bế con không làm con yếu đuối hay ỷ lại. Trẻ được đáp ứng khi cần gần thì lại dễ tự lập hơn, không phải ngược lại.
- Nhưng bế mọi lúc thì người lớn kiệt sức, và cơ hội để con đi bộ — thứ rất tốt cho con — cũng mất.
- Cân bằng là được: bế khi con thật sự cần, đi bộ khi con đi được.
- Đừng chê con trước mặt người khác: "lớn rồi mà còn đòi bế".
- Người lớn trong nhà nên thống nhất — ông bà bế suốt còn bố mẹ bắt đi thì con chỉ học được cách chọn người.
Giữ lưng cho người lớn
Đây là phần ít được nói mà rất thật, nhất là với mẹ vừa sinh em bé hoặc người có vấn đề cột sống:
- Bế con thì gập gối, giữ lưng thẳng, không cúi gập người xuống nhấc con lên.
- Đừng bế lệch một bên hông trong thời gian dài.
- Địu hoặc ghế ngồi sau xe đúng loại đỡ hơn nhiều so với bế bằng tay khi phải đi xa.
- Đau lưng kéo dài thì đi khám, đừng chịu đựng — người chăm con mà hỏng lưng thì cả nhà khó.
Tập cho con đi bộ nhiều hơn
- Mười lăm phút đi bộ mỗi ngày — quanh khu nhà, ra chợ, sang nhà hàng xóm. Đây là cách vừa cho con vận động vừa giảm dần chuyện đòi bế.
- Cho con đi giày dép vừa chân — dép rộng, dép tuột là lý do thật khiến trẻ không muốn đi.
- Đường an toàn thì cho con tự đi, nắm tay ở chỗ đông xe.
- Khen quãng con tự đi được, nói rõ việc: "hôm nay con đi bộ tới tận cổng chợ đấy".
- Đừng so với anh chị hay bạn: "em con nhỏ hơn mà đi được".
Khi nào thì nên để ý thêm
- Con kêu đau chân, đau khớp lặp lại, hoặc đi khập khiễng.
- Con mau mệt hơn hẳn bạn cùng tuổi, thở dốc khi vận động nhẹ.
- Con hay ngã, đi lại vụng về rõ rệt.
- Con từng đi tốt rồi bỗng không chịu đi nữa — thụt lùi là dấu hiệu cần xem.
- Con đòi bế nhiều hẳn lên kèm bám mẹ không rời, khó ngủ, không muốn đi học — lúc này chuyện không nằm ở đôi chân.
Khi đó nên nói với cô và đưa con đi khám để được đánh giá.
Điều đáng nhớ
Con đòi bế lúc tan học gần như luôn có nghĩa là con mệt, con đói, và con nhớ mẹ — ba thứ cùng lúc.
Vì thế cách hiệu quả nhất không phải là tập cho con cứng rắn, mà là ôm con một phút, cho con miếng ăn, rồi đặt một cái mốc để cùng đi. Ba việc đó mất năm phút và làm cả quãng đường về nhẹ đi cho cả hai người.